Tháng 9 năm 1945. Huế vừa bước qua những ngày cuối cùng của triều Nguyễn.
Không còn ngai vàng. Không còn nghi lễ cung đình.
Không còn đoàn ngự đạo đi giữa tiếng nhạc triều nghi.
Trong “Tuần lễ Vàng” do chính quyền cách mạng phát động, giữa hàng trăm người dân đứng kín bên bờ sông Hương, người ta thấy Nam Phương Hoàng hậu xuất hiện trong bộ áo dài sang trọng, cổ đeo kiềng vàng, tay mang nhẫn và vòng quý.
Có người thì thầm:” Giờ cách mạng rồi…
Hoàng hậu còn ăn diện làm gì?”
Nhưng rồi bà bước chậm tới chiếc bàn phủ khăn đỏ.

Lặng lẽ tháo từng chiếc nhẫn. Từng chiếc vòng. Từng món nữ trang.
Đặt tất cả xuống bàn quyên góp cho chính quyền non trẻ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Khoảnh khắc ấy khiến cả hội trường im lặng. Đó không chỉ là vàng bạc. Mà là biểu tượng cuối cùng của một hoàng triều đang tự tay khép lại quá khứ để bước vào thời đại mới.
Sau khi Bảo Đại thoái vị, Nam Phương sống tại cung An Định cùng các con. Bà tham gia Hội phụ nữ, đưa con đi học như những gia đình bình thường ở Huế. Trong “Tuần lễ Vàng” năm 1945, bà còn được mời làm chủ tọa tại Huế và đeo huy hiệu cờ đỏ sao vàng trước sự chứng kiến của đông đảo người dân.

Nhiều người nhớ Nam Phương như một biểu tượng nhan sắc. Nhưng có lẽ… điều khiến lịch sử nhớ về bà lâu hơn chính là khoảnh khắc vị hoàng hậu cuối cùng của triều Nguyễn lặng lẽ tháo bỏ vàng ngọc của mình giữa buổi đầu độc lập của Việt Nam.
Một hành động rất nhỏ. Nhưng mang theo sự kết thúc của cả một thời đại.
Theo dấu chân Nam Phương Hoàng Hậu và Vua Bảo Đại: https://s.shopee.vn/17PWcbH3H



