Tôn Thất Hân (1854–1944) là một vị đại thần triều Nguyễn nổi tiếng, giữ các chức vụ cao như Phụ chính Thân thần, Đông các Đại học sĩ (Võ Hiển điện Đại học sĩ). Ông là hậu duệ tôn thất, nổi tiếng tài năng và đức độ, đóng vai trò quan trọng trong triều đình thời Duy Tân và Bảo Đại, được truy phong Phò Quang Quận Vương.
Tên và Hiệu: Tôn Thất Hân, tự Lạc Chi (樂之), hiệu Liên Đình (蓮亭).
Tiểu sử: Sinh ngày 10/5/1854 tại Lại Thế, Thừa Thiên (nay là Huế), dòng dõi Hiền Vương Nguyễn Phúc Tần.
Sự nghiệp:
Làm quan triều Nguyễn, trải qua nhiều chức vụ quan trọng trong Cơ mật viện.
Giữ chức Phụ chính Đại thần thời vua Duy Tân và Phụ chính Thân thần thời vua Bảo Đại.
Chính thức nghỉ hưu năm 1932 khi vua Bảo Đại về nước.
Qua đời: Mất ngày 3/9/1944, hưởng thọ 90 tuổi.
Vinh danh: Được vua Bảo Đại truy phong tước Phò Quang Quận Vương.
Ông được coi là một trong những vị quan đại thần cuối cùng để lại dấu ấn lớn trong lịch sử triều Nguyễn



